Lớp 12A10_Trường THPT Lê Lợi - Thọ Xuân
Chào bạn đã đến với A10F.Bạn hãy bấm vào " Login " để đăng nhập nhé.Nếu bạn chưa đăng ký thì hãy bấm vào " Register " để đăng ký nha.

Lớp 12A10_Trường THPT Lê Lợi - Thọ Xuân

Nơi mợi người gặp và chia sẻ với nhau :D
 
HomeSearchRegisterLog in
Time
Latest topics
Quy định của 4rum!
Fri Dec 18, 2009 5:00 pm by Don't cry!
Các anh em trước khi register vào post bài trong 4rum nên tuân theo những điều luật …

Comments: 39
Music

Share | 
 

 Điểm 5 môn triết và bài học 'im lặng là vàng'

Go down 
AuthorMessage
tunglt.ftu
Cao học
avatar

Tổng số bài gửi : 195
Points : 36576
Reputation : 1
Join date : 2009-11-08
Age : 27
Đến từ : FTU

PostSubject: Điểm 5 môn triết và bài học 'im lặng là vàng'   Thu Nov 12, 2009 6:51 pm

- “Khoảng cách quyền lực” khiến cho SV, Hội SV “e dè” không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Và nó cũng là nguyên nhân khiến nhà trường, thầy cô cảm thấy “chối tai” khi nghe những lời nói thẳng.

Bài học Im lặng

Sinh viên Trường ĐH Văn Hiến. Ảnh: website của trường
SV Việt Nam thường không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Ảnh minh họa

Chuỗi bài "Quyền được nói" của sinh viên làm tôi nhớ đến một kỷ niệm của mình thời còn là SV.

Năm ấy, tôi hào hứng vào năm thứ nhất đại học với nhiều mơ ước, kỳ vọng.

Thế rồi, những kỳ vọng, mơ mộng cứ tan biến dần ngay từ những bài giảng đầu tiên.

Tôi nhớ đó là môn Triết học, thầy giáo cứ đọc từ cuốn giáo trình khô khốc còn SV ở dưới cứ cắm đầu vào chép như cái thời cấp I, cấp II.

Ông giáo không đủ năng lực để diễn giải cho chúng tôi một khái niệm triết học đơn giản mà không phải nhìn vào sách.

Học được một thời gian, Chủ nhiệm khoa Mác - Lênin vào lớp, yêu cầu chúng tôi hãy cho biết ý kiến của mình về các giáo viên giảng dạy các môn thuộc khoa. Ông thầy còn nói, để đảm bảo bí mật và dân chủ, chúng tôi viết nhận xét vào giấy để nộp mà không phải ghi tên.

Sẵn nhiệt huyết với đôi chút ngây thơ của một cậu SV năm nhất, tôi ghi luôn vào mảnh giấy: “Em thấy thầy giáo dạy Triết học không đạt yêu cầu, không có năng lực giảng dạy và truyền đạt, đề nghị Khoa thay thế bằng giáo viên khác".

Mấy hôm sau, ông chủ nhiệm khoa vào giảng đường nói về những nhận xét của chúng tôi. Ông nói có một nhận xét đòi thay thầy giáo, như vậy là “xấc”, nhưng Khoa không “chấp”. Và tất nhiên, không có gì thay đổi, chúng tôi vẫn tiếp tục chịu đựng ông giáo chỉ biết “đọc” từ sách.

Đến kỳ thi, tôi bị điểm 5 Triết học, chúng bạn cứ cười vì biết tôi rất ham học triết học và kinh tế chính trị. Tôi không nghĩ lời nói thẳng là nguyên nhân khiến tôi được 5, nhưng từ đó trở đi, tôi không nói thêm điều gì nữa, tôi đã học được bài học: “Im lặng là vàng” như thế.

Tại sao họ im lặng?

Lần ấy, có lẽ mỗi mình tôi có đề xuất “ngang ngược” là đòi thay thầy giáo. Đa phần những bạn khác cũng chỉ có một vài đề nghị nho nhỏ, dù gần như ai cũng muốn ngủ gật trong giờ Triết. Tôi vẫn suy nghĩ nhiều về sự thờ ơ và im lặng đó của họ, không chỉ trong chuyện đó mà trong rất nhiều những vấn đề khác ở trường.

Tại sao đa phần HS, SV chúng ta đều im lặng trước những bất hợp lý, bất công trong học đường?

Họ sợ bị trù úm, tất nhiên. Nhưng trong nhiều tình huống, có ai trù úm, đe dọa họ đâu nhưng họ vẫn im lặng?

Tại sao Hội SV, Đoàn Thanh niên không thay mặt SV phản ánh những khiếm khuyết của nhà trường? Ngược lại, họ tự coi mình là một bộ phận của nhà trường.

Tại sao nhà trường và giáo viên lại cảm thấy khó nghe những lời phê bình thẳng thắn? Chỉ một lời đề nghị thay giáo viên đã bị coi là “xấc”.

Khoảng cách quyền lực


"Im lặng nuôi dưỡng sự áp bức”
Cựu tổng thống Pháp Francois Mitterand
Tôi tìm thấy câu trả lời cho tất cả những câu hỏi ấy ngay trong cơ sở văn hóa và tâm lý người Việt khi đọc khái niệm "Khoảng cách quyền lực" của nhà nghiên cứu người Hà Lan Hofstede.

Đó là một thước đo mức độ chịu đựng bất bình đẳng giữa người ở vị thế cao với người có vị thế thấp hơn trong xã hội.

Nói nôm na là những quốc gia có chỉ số khoảng cách quyền lực cao thì nhân viên răm rắp “phục tùng” lạnh đạo, nhân dân e sợ “không cãi” chính phủ, học sinh ngoan ngoãn “nghe lời” thầy giáo, con cái nem nép “đi theo” cha mẹ… Tóm lại, người dưới có xu hướng phục tùng hơn là tranh cãi, phản biện với người trên.

Theo nghiên cứu của Hofstede thì Việt Nam là một quốc gia có chỉ số khoảng cách quyền lực cao, tuy vẫn xếp sau Trung Quốc.

Những quốc gia Á châu ảnh hưởng bởi Khổng giáo thường có chỉ số khoảng cách quyền lực cao.

Hàn Quốc là một ví dụ. Đã có thời, người ta không hiểu sao tỉ lệ tai nạn máy bay của Hàn Quốc cao nhất thế giới, gấp 17 lần Mỹ. Cuối cùng, sau khi nghe lại từ hộp đen các đoạn thoại trong buồng lái ngay trước thời khắc gặp nạn, các nhà nghiên cứu mới té ngửa ra rằng, hóa ra “khoảng cách quyền lực” lại là nguyên nhân.

Ví dụ, ngay ở những giờ phút sinh tử, cơ trưởng liên tục sai lầm, phụ lái không dám hét lên để can thiệp mà vẫn xưng hô lịch sự theo kiểu cấp bậc. Khi máy bay đã cạn kiệt nhiên liệu cần hạ cánh gấp, phụ lái vẫn “không dám” mạnh mẽ ra lệnh cho ban điều khiển mặt đất. Sự e sợ, chần chừ trong giao tiếp với cấp trên đó đã góp phần khiến máy bay gặp nạn.

Sau đó, hãng hàng không Hàn Quốc đã khắc phục bằng cách buộc các phi công phải sử dụng tiếng Anh thay vì tiếng Hàn trong khoang lái.

Tiếng Anh là ngôn ngữ đơn giản, ít ngôi thứ và mạnh mẽ hơn nhiều so với tiếng Hàn. Sử dụng ngôn ngữ đó xóa bỏ tính “cấp bậc, tôn ti” trong giao tiếp giữa phi công. Kỳ lạ thay, từ thời điểm ấy, Hàn Quốc là quốc gia an toàn bay số 1 thế giới.

Câu chuyện trên cho thấy yếu tố "khoảng cách quyền lực" có tác động lớn như thế nào tới những chuyện tưởng như chẳng liên quan: an toàn bay.

Còn ở Việt Nam, trong lĩnh vực giáo dục, tác động của “khoảng cách quyền lực” cao là quá rõ ràng.

Trong giờ học, SV thường không dám tranh luận với thầy giáo về nội dung học. Vậy có dám lên tiếng trước các tiêu cực?

“Khoảng cách quyền lực” khiến cho SV, Hội SV “e dè” không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Và nó cũng là nguyên nhân khiến nhà trường, thầy cô cảm thấy “chối tai” khi nghe những lời nói thẳng.

Đó là một đặc điểm mang yếu tố văn hóa không dễ một sớm một chiều có thể phá bỏ trong tâm lý người Việt.

* Khánh Duy
Back to top Go down
http://lopa10.tk
DovietGiapkt
Mẫu giáo
avatar

Tổng số bài gửi : 22
Points : 31249
Reputation : 0
Join date : 2009-11-08
Age : 27
Đến từ : NEU

PostSubject: Re: Điểm 5 môn triết và bài học 'im lặng là vàng'   Mon Nov 16, 2009 9:56 pm

tunglt.ftu wrote:
- “Khoảng cách quyền lực” khiến cho SV, Hội SV “e dè” không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Và nó cũng là nguyên nhân khiến nhà trường, thầy cô cảm thấy “chối tai” khi nghe những lời nói thẳng.

Bài học Im lặng

Sinh viên Trường ĐH Văn Hiến. Ảnh: website của trường
SV Việt Nam thường không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Ảnh minh họa

Chuỗi bài "Quyền được nói" của sinh viên làm tôi nhớ đến một kỷ niệm của mình thời còn là SV.

Năm ấy, tôi hào hứng vào năm thứ nhất đại học với nhiều mơ ước, kỳ vọng.

Thế rồi, những kỳ vọng, mơ mộng cứ tan biến dần ngay từ những bài giảng đầu tiên.

Tôi nhớ đó là môn Triết học, thầy giáo cứ đọc từ cuốn giáo trình khô khốc còn SV ở dưới cứ cắm đầu vào chép như cái thời cấp I, cấp II.

Ông giáo không đủ năng lực để diễn giải cho chúng tôi một khái niệm triết học đơn giản mà không phải nhìn vào sách.

Học được một thời gian, Chủ nhiệm khoa Mác - Lênin vào lớp, yêu cầu chúng tôi hãy cho biết ý kiến của mình về các giáo viên giảng dạy các môn thuộc khoa. Ông thầy còn nói, để đảm bảo bí mật và dân chủ, chúng tôi viết nhận xét vào giấy để nộp mà không phải ghi tên.

Sẵn nhiệt huyết với đôi chút ngây thơ của một cậu SV năm nhất, tôi ghi luôn vào mảnh giấy: “Em thấy thầy giáo dạy Triết học không đạt yêu cầu, không có năng lực giảng dạy và truyền đạt, đề nghị Khoa thay thế bằng giáo viên khác".

Mấy hôm sau, ông chủ nhiệm khoa vào giảng đường nói về những nhận xét của chúng tôi. Ông nói có một nhận xét đòi thay thầy giáo, như vậy là “xấc”, nhưng Khoa không “chấp”. Và tất nhiên, không có gì thay đổi, chúng tôi vẫn tiếp tục chịu đựng ông giáo chỉ biết “đọc” từ sách.

Đến kỳ thi, tôi bị điểm 5 Triết học, chúng bạn cứ cười vì biết tôi rất ham học triết học và kinh tế chính trị. Tôi không nghĩ lời nói thẳng là nguyên nhân khiến tôi được 5, nhưng từ đó trở đi, tôi không nói thêm điều gì nữa, tôi đã học được bài học: “Im lặng là vàng” như thế.

Tại sao họ im lặng?

Lần ấy, có lẽ mỗi mình tôi có đề xuất “ngang ngược” là đòi thay thầy giáo. Đa phần những bạn khác cũng chỉ có một vài đề nghị nho nhỏ, dù gần như ai cũng muốn ngủ gật trong giờ Triết. Tôi vẫn suy nghĩ nhiều về sự thờ ơ và im lặng đó của họ, không chỉ trong chuyện đó mà trong rất nhiều những vấn đề khác ở trường.

Tại sao đa phần HS, SV chúng ta đều im lặng trước những bất hợp lý, bất công trong học đường?

Họ sợ bị trù úm, tất nhiên. Nhưng trong nhiều tình huống, có ai trù úm, đe dọa họ đâu nhưng họ vẫn im lặng?

Tại sao Hội SV, Đoàn Thanh niên không thay mặt SV phản ánh những khiếm khuyết của nhà trường? Ngược lại, họ tự coi mình là một bộ phận của nhà trường.

Tại sao nhà trường và giáo viên lại cảm thấy khó nghe những lời phê bình thẳng thắn? Chỉ một lời đề nghị thay giáo viên đã bị coi là “xấc”.

Khoảng cách quyền lực


"Im lặng nuôi dưỡng sự áp bức”
Cựu tổng thống Pháp Francois Mitterand
Tôi tìm thấy câu trả lời cho tất cả những câu hỏi ấy ngay trong cơ sở văn hóa và tâm lý người Việt khi đọc khái niệm "Khoảng cách quyền lực" của nhà nghiên cứu người Hà Lan Hofstede.

Đó là một thước đo mức độ chịu đựng bất bình đẳng giữa người ở vị thế cao với người có vị thế thấp hơn trong xã hội.

Nói nôm na là những quốc gia có chỉ số khoảng cách quyền lực cao thì nhân viên răm rắp “phục tùng” lạnh đạo, nhân dân e sợ “không cãi” chính phủ, học sinh ngoan ngoãn “nghe lời” thầy giáo, con cái nem nép “đi theo” cha mẹ… Tóm lại, người dưới có xu hướng phục tùng hơn là tranh cãi, phản biện với người trên.

Theo nghiên cứu của Hofstede thì Việt Nam là một quốc gia có chỉ số khoảng cách quyền lực cao, tuy vẫn xếp sau Trung Quốc.

Những quốc gia Á châu ảnh hưởng bởi Khổng giáo thường có chỉ số khoảng cách quyền lực cao.

Hàn Quốc là một ví dụ. Đã có thời, người ta không hiểu sao tỉ lệ tai nạn máy bay của Hàn Quốc cao nhất thế giới, gấp 17 lần Mỹ. Cuối cùng, sau khi nghe lại từ hộp đen các đoạn thoại trong buồng lái ngay trước thời khắc gặp nạn, các nhà nghiên cứu mới té ngửa ra rằng, hóa ra “khoảng cách quyền lực” lại là nguyên nhân.

Ví dụ, ngay ở những giờ phút sinh tử, cơ trưởng liên tục sai lầm, phụ lái không dám hét lên để can thiệp mà vẫn xưng hô lịch sự theo kiểu cấp bậc. Khi máy bay đã cạn kiệt nhiên liệu cần hạ cánh gấp, phụ lái vẫn “không dám” mạnh mẽ ra lệnh cho ban điều khiển mặt đất. Sự e sợ, chần chừ trong giao tiếp với cấp trên đó đã góp phần khiến máy bay gặp nạn.

Sau đó, hãng hàng không Hàn Quốc đã khắc phục bằng cách buộc các phi công phải sử dụng tiếng Anh thay vì tiếng Hàn trong khoang lái.

Tiếng Anh là ngôn ngữ đơn giản, ít ngôi thứ và mạnh mẽ hơn nhiều so với tiếng Hàn. Sử dụng ngôn ngữ đó xóa bỏ tính “cấp bậc, tôn ti” trong giao tiếp giữa phi công. Kỳ lạ thay, từ thời điểm ấy, Hàn Quốc là quốc gia an toàn bay số 1 thế giới.

Câu chuyện trên cho thấy yếu tố "khoảng cách quyền lực" có tác động lớn như thế nào tới những chuyện tưởng như chẳng liên quan: an toàn bay.

Còn ở Việt Nam, trong lĩnh vực giáo dục, tác động của “khoảng cách quyền lực” cao là quá rõ ràng.

Trong giờ học, SV thường không dám tranh luận với thầy giáo về nội dung học. Vậy có dám lên tiếng trước các tiêu cực?

“Khoảng cách quyền lực” khiến cho SV, Hội SV “e dè” không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Và nó cũng là nguyên nhân khiến nhà trường, thầy cô cảm thấy “chối tai” khi nghe những lời nói thẳng.

Đó là một đặc điểm mang yếu tố văn hóa không dễ một sớm một chiều có thể phá bỏ trong tâm lý người Việt.

* Khánh Duy
Back to top Go down
tunglt.ftu
Cao học
avatar

Tổng số bài gửi : 195
Points : 36576
Reputation : 1
Join date : 2009-11-08
Age : 27
Đến từ : FTU

PostSubject: Re: Điểm 5 môn triết và bài học 'im lặng là vàng'   Mon Nov 16, 2009 10:25 pm

cái thằng ku này reply lại kiểu j thế trời
Back to top Go down
http://lopa10.tk
lethuha_nha_k12_manu
Cao học


Tổng số bài gửi : 181
Points : 31423
Reputation : 0
Join date : 2009-11-08
Age : 28

PostSubject: Re: Điểm 5 môn triết và bài học 'im lặng là vàng'   Wed Nov 18, 2009 7:39 pm

tunglt.ftu wrote:
- “Khoảng cách quyền lực” khiến cho SV, Hội SV “e dè” không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Và nó cũng là nguyên nhân khiến nhà trường, thầy cô cảm thấy “chối tai” khi nghe những lời nói thẳng.

Bài học Im lặng

Sinh viên Trường ĐH Văn Hiến. Ảnh: website của trường
SV Việt Nam thường không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Ảnh minh họa

Chuỗi bài "Quyền được nói" của sinh viên làm tôi nhớ đến một kỷ niệm của mình thời còn là SV.

Năm ấy, tôi hào hứng vào năm thứ nhất đại học với nhiều mơ ước, kỳ vọng.

Thế rồi, những kỳ vọng, mơ mộng cứ tan biến dần ngay từ những bài giảng đầu tiên.

Tôi nhớ đó là môn Triết học, thầy giáo cứ đọc từ cuốn giáo trình khô khốc còn SV ở dưới cứ cắm đầu vào chép như cái thời cấp I, cấp II.

Ông giáo không đủ năng lực để diễn giải cho chúng tôi một khái niệm triết học đơn giản mà không phải nhìn vào sách.

Học được một thời gian, Chủ nhiệm khoa Mác - Lênin vào lớp, yêu cầu chúng tôi hãy cho biết ý kiến của mình về các giáo viên giảng dạy các môn thuộc khoa. Ông thầy còn nói, để đảm bảo bí mật và dân chủ, chúng tôi viết nhận xét vào giấy để nộp mà không phải ghi tên.

Sẵn nhiệt huyết với đôi chút ngây thơ của một cậu SV năm nhất, tôi ghi luôn vào mảnh giấy: “Em thấy thầy giáo dạy Triết học không đạt yêu cầu, không có năng lực giảng dạy và truyền đạt, đề nghị Khoa thay thế bằng giáo viên khác".

Mấy hôm sau, ông chủ nhiệm khoa vào giảng đường nói về những nhận xét của chúng tôi. Ông nói có một nhận xét đòi thay thầy giáo, như vậy là “xấc”, nhưng Khoa không “chấp”. Và tất nhiên, không có gì thay đổi, chúng tôi vẫn tiếp tục chịu đựng ông giáo chỉ biết “đọc” từ sách.

Đến kỳ thi, tôi bị điểm 5 Triết học, chúng bạn cứ cười vì biết tôi rất ham học triết học và kinh tế chính trị. Tôi không nghĩ lời nói thẳng là nguyên nhân khiến tôi được 5, nhưng từ đó trở đi, tôi không nói thêm điều gì nữa, tôi đã học được bài học: “Im lặng là vàng” như thế.

Tại sao họ im lặng?

Lần ấy, có lẽ mỗi mình tôi có đề xuất “ngang ngược” là đòi thay thầy giáo. Đa phần những bạn khác cũng chỉ có một vài đề nghị nho nhỏ, dù gần như ai cũng muốn ngủ gật trong giờ Triết. Tôi vẫn suy nghĩ nhiều về sự thờ ơ và im lặng đó của họ, không chỉ trong chuyện đó mà trong rất nhiều những vấn đề khác ở trường.

Tại sao đa phần HS, SV chúng ta đều im lặng trước những bất hợp lý, bất công trong học đường?

Họ sợ bị trù úm, tất nhiên. Nhưng trong nhiều tình huống, có ai trù úm, đe dọa họ đâu nhưng họ vẫn im lặng?

Tại sao Hội SV, Đoàn Thanh niên không thay mặt SV phản ánh những khiếm khuyết của nhà trường? Ngược lại, họ tự coi mình là một bộ phận của nhà trường.

Tại sao nhà trường và giáo viên lại cảm thấy khó nghe những lời phê bình thẳng thắn? Chỉ một lời đề nghị thay giáo viên đã bị coi là “xấc”.

Khoảng cách quyền lực


"Im lặng nuôi dưỡng sự áp bức”
Cựu tổng thống Pháp Francois Mitterand
Tôi tìm thấy câu trả lời cho tất cả những câu hỏi ấy ngay trong cơ sở văn hóa và tâm lý người Việt khi đọc khái niệm "Khoảng cách quyền lực" của nhà nghiên cứu người Hà Lan Hofstede.

Đó là một thước đo mức độ chịu đựng bất bình đẳng giữa người ở vị thế cao với người có vị thế thấp hơn trong xã hội.

Nói nôm na là những quốc gia có chỉ số khoảng cách quyền lực cao thì nhân viên răm rắp “phục tùng” lạnh đạo, nhân dân e sợ “không cãi” chính phủ, học sinh ngoan ngoãn “nghe lời” thầy giáo, con cái nem nép “đi theo” cha mẹ… Tóm lại, người dưới có xu hướng phục tùng hơn là tranh cãi, phản biện với người trên.

Theo nghiên cứu của Hofstede thì Việt Nam là một quốc gia có chỉ số khoảng cách quyền lực cao, tuy vẫn xếp sau Trung Quốc.

Những quốc gia Á châu ảnh hưởng bởi Khổng giáo thường có chỉ số khoảng cách quyền lực cao.

Hàn Quốc là một ví dụ. Đã có thời, người ta không hiểu sao tỉ lệ tai nạn máy bay của Hàn Quốc cao nhất thế giới, gấp 17 lần Mỹ. Cuối cùng, sau khi nghe lại từ hộp đen các đoạn thoại trong buồng lái ngay trước thời khắc gặp nạn, các nhà nghiên cứu mới té ngửa ra rằng, hóa ra “khoảng cách quyền lực” lại là nguyên nhân.

Ví dụ, ngay ở những giờ phút sinh tử, cơ trưởng liên tục sai lầm, phụ lái không dám hét lên để can thiệp mà vẫn xưng hô lịch sự theo kiểu cấp bậc. Khi máy bay đã cạn kiệt nhiên liệu cần hạ cánh gấp, phụ lái vẫn “không dám” mạnh mẽ ra lệnh cho ban điều khiển mặt đất. Sự e sợ, chần chừ trong giao tiếp với cấp trên đó đã góp phần khiến máy bay gặp nạn.

Sau đó, hãng hàng không Hàn Quốc đã khắc phục bằng cách buộc các phi công phải sử dụng tiếng Anh thay vì tiếng Hàn trong khoang lái.

Tiếng Anh là ngôn ngữ đơn giản, ít ngôi thứ và mạnh mẽ hơn nhiều so với tiếng Hàn. Sử dụng ngôn ngữ đó xóa bỏ tính “cấp bậc, tôn ti” trong giao tiếp giữa phi công. Kỳ lạ thay, từ thời điểm ấy, Hàn Quốc là quốc gia an toàn bay số 1 thế giới.

Câu chuyện trên cho thấy yếu tố "khoảng cách quyền lực" có tác động lớn như thế nào tới những chuyện tưởng như chẳng liên quan: an toàn bay.

Còn ở Việt Nam, trong lĩnh vực giáo dục, tác động của “khoảng cách quyền lực” cao là quá rõ ràng.

Trong giờ học, SV thường không dám tranh luận với thầy giáo về nội dung học. Vậy có dám lên tiếng trước các tiêu cực?

“Khoảng cách quyền lực” khiến cho SV, Hội SV “e dè” không dám công khai phản biện thầy cô, nhà trường. Và nó cũng là nguyên nhân khiến nhà trường, thầy cô cảm thấy “chối tai” khi nghe những lời nói thẳng.

Đó là một đặc điểm mang yếu tố văn hóa không dễ một sớm một chiều có thể phá bỏ trong tâm lý người Việt.

* Khánh Duy
cái này hay đấy! afro
Back to top Go down
minhducbkhn
Vỡ lòng
avatar

Tổng số bài gửi : 10
Points : 26662
Reputation : 0
Join date : 2011-02-08
Age : 28

PostSubject: Re: Điểm 5 môn triết và bài học 'im lặng là vàng'   Fri Feb 18, 2011 11:15 pm

Tình cờ đọc được bài viết này của bạn!
Mình xin được góp ý vài lời! Nói trước là mình góp ý,nếu bạn cảm thấy không hài lòng,khó nghe,cứ coi nhu không có đi! vì đây chỉ là ý kiến của mình! hi vọng không ảnh hưởng gì đến mối quan hệ"đồng môn"
Trước hết! xin nói về nền giáo dục VN! không phải mình bạn minh tôi,mà cả nước VN này đang lên án,chửi bới,nào là thay bộ trưởng,kỷ luật cải cách họp lên họp xuông...tháng nào cũng thấy mượn tâng 10 thư viện Tạ quang bửu,C2 của bách khoa để họp về những bê bối tiêu cực! nhưng rồi dâu cũng vào đấy! Điển hình là thằng em minh học lớp 5! Mình thấy cô nó ra cho gần chục bài toán một dêm! Nếu giải theo phương pháp đại số,các công cụ toán cao câp! thi 10 phút là xong cả chục bài! một lần thằng em họ học lớp 9! hỏi mình giải một cái phương trình khó ơi là khó! nếu sử dụng phương pháp hội tụ Niu tơn dể giải! vèo phát la ok! tuy nhiên co giáo bắt ép nó phải giải theo pp cap 2! Thằng em ruôt lớp 5 của mình! hỏi bài toán! mình giải cho nó rất ngon lành! thế nhưng! sáng hôm sau,cô giáo nó alo mời mẹ mình dến phàn nàn là thằng cu nhà chị giải bài theo đại số,không dược chấp nhận! Học sinh tiểu học k dc phép lam thế! Vậy đấy! đáng nhẽ nó hiểu,làm được theo cach hay hơn phải khuyến khích! Đằng này! Làm theo những phương pháp cổ diển vừa lâu vừa dai! học lên trên lại vứt,ép nó học cái mới! Thiết nghĩ thật lãng phí công sức trí tuệ của học sinh! Lên đại học! các thầy kêu trời lên! tại sao cách ngắn cách hay không giải,cứ làm theo cách tiểu học! thật dễ giải thích hồi phổ thông bị ép làm di làm lại hàng nghìn lần! cách làm dấy ăn mòn vào óc rồi! bắt quên! làm sao nổi! Vì thế! Bạn Tung ah! Bạn có thể di xem bảng điểm môn toán cao cấp của trường BK! 60 phan tram dưới 5! Thằng Bạn minh! tên là NGuyễn Đăng Hoàng Vũ! 30 điểm như bạn đáy! Thi trượt giải tích! Vì thế bạn cần nhận thấy một sự thật rất hiển nhiên là! phương pháp dạy và học của VN nó là như thế! cùng một ông bộ trưởng! thử hỏi đại học và phổ thông khác nhâu bao nhiêu! Bạn hãy mặc nhiên chấp nhận nó như một việc bình thường đi! Thằng nào nó cũng phải chịu giống bạn thôi! có phải mình bạn đâu ma bạn ý kiến??
Thấy bất bình,bạn lên tiếng! Rất đáng tôn trọng! nhung lên tiếng,bạn làm được cái gi?? Bộ trương,xã hội người ta không di học giống bạn sao! Bạn biết giáo dục VN đọc-chép không lẽ mọi người không biết sao! bao nhiêu cuộc hop,thay bộ trưởng,bao nhieu người tài giỏi còn chưa thay đổi được gì! Nữa là bạn! Bạn đử sức,đủ tài"làm nên sự thay đổi sao"
Điểm 5 của bạn! Nói thật! Khối ngành kinh tế của bạn! Điểm 5 thật sự là một sự ức chế,một chấn đông,bức xúc! nhung cứ sang trường kĩ thuật xem diểm trác thế nào! Bạn tự tin rằng bạn học chăm,không xứng dáng 5 điểm! xin thưa với bạn rằng! Cái chăm của bạn chưa là cái gì so với việc học của trương kĩ thuật đâu! Thằng bạn cùng lớp BK20 mình đây nè! Biết nó học thế nào không! Với nó không có khái niệm ngủ trưa! không có thứ 7 chủ nhật! Cứ 8h là có mặt trên thư viện! nó học đến 12h nó xuống tầng 3 ăn cơm! Rồi cày tiếp đến 9h! 9h nó mới về ăn uống,nghỉ ngơi!nó học như thế nó mới được học bổng! Xin thưa với bạn! Bọn nước ngoài mời nó vào khoa tài năng,mời nó đi du học ma nó không thèm đi(lý do mình giải thích sau)
Ấy thế mà học như nó,vẫn có những môn miss! Bọn mình thì khỏi nói rồi 1234 là bình thương! 5 là cả niềm hạnh phúc! 78 chỉ có trong mơ mới dám nghĩ đến@! Vì thế bạn nói học không hiểu môn triết,và 5 điểm! có lẽ bạn bị tâm lí thủ khoa 30 điểm đè nặng! nên bạn cho đó là chưa duwocj chưa hoàn mĩ! Với bọn mình! 5 điểm là cả niềm mơ ước đấy!
Mình không ủng hộ việc bạn ghi vào giấy như vậy:"Em thấy thầy giáo dạy Triết học không đạt yêu cầu, không có năng lực giảng dạy và truyền đạt, đề nghị Khoa thay thế bằng giáo viên khác". Viết thế này là hơi quá đáng! Theo bạn như thế nào là đạt yêu cầu?? Bạn có nghĩ rằng bạn viết như thế,tức là bạn coi thường thầy giáo dạy bạn?? Mình công nhận bạn học rất giỏi! Nhưng giảng viên! xin thua với bạn rằng họ là những sinh viên ưu tú nhất,đa phần được đi đào tạo ở nước ngoài! Thậm chí có những người đi dạy ở nước ngoài nhiều năm rồi về VN công tác! Nếu như họ mà bạn còn thấy không dủ trình độ dạy bạn! thì bạn dã quá giỏi rồi! Vì ở VN va thế giới được mấy người"xứng đáng dạy bạn nữa"
Ở đại học! Mình xin nói về phương pháp học! Thầy chỉ là người định hướng! Chủ yếu là mình phải tự học tự nghiên cứu! Nghe giảng trên lớp,chỉ làm cho mình"lờ mờ hiêu" về nhà phải tự dọc sách để thấm kiến thức! Nghe giảng! nhất là trên giảng đường đại học mà làm cho bạn hiêu và nhớ bài ngay! Thì đã không phải kiến thức đại hoc! và bạn là thiên tài rồi! Bạn thử tìm hiểu xem! Có mấy ai hiểu! toàn về nhà đọc sách tự hiểu!
Sinh viên đã quen cách học dọc chép từ lớp 1! Nó ngấm vào máu rồi! Trương BK dã từng thử nghiệm k dạy theo cách đọc chép! mà theo phương pháp thế nay: Đưa cho SV một đống tàu liệu cho tự nghiên cứu! sau dó cho đến phòng thí nghiệm! Thí nghiệm thoái mái! Ròi đến lớp có gì thắc mắc hỏi giảng viên! Kết quả sinh viên kêu trời lên,nói không thể học nổi! va rồi lại phai học theo kiểu đọc chép!
Giảng viên! Họ nhận lương của nhà nước! Họ buộc phải dạy theo giáo trình dịnh sẵn mà không được thêm bớt gì hết! Họ cũng chán như bạn thôi! nhung biết làm sao được vẫn phải đi dạy! Mẹ mình cũng là giáo viên! Mình rất hiểu điều này! bạn phát biểu như thế! Thực sự làm cho người dạy bạn rất rất đâu lòng! Nếu bây giờ bạn về nhà nói với mẹ thế nay: "Mẹ không đử kiến thức trí tuệ dạy con! me không thể dạy con thanh tổng thống! con phải thay me!mẹ không xứng đáng làm mẹ con" Theo bạn mẹ bạn sẽ thế nào! Từ đó bạn hãy nghĩ giảng viên cũng vậy thôi! Nếu không hiểu bạn có thể hỏi,hoặc thắc mắc một cách lich sự! toi tin rằng họ sẽ vui vẻ ủng hộ giúp đỡ bạn!
Về môn triết! Bạn Tùng ah! Bạn học giỏi tự nhiên! Thực sự là rất giỏi! Nhung chưa chác bạn học tốt xã hội đâu! Bạn có nhớ môn văn ngày cấp 3 không! Mẹ mình dạy văn bạn chứ không phải ai khác! nếu chấm điểm thật chất,bạn không đủ điểm lên lớp đâu! Bạn luôn đươc ưu ái thêm 2-4 điểm mỗi bài kiểm tra! tôi có hỏi mẹ thì mẹ tôi bảo! Thôi nó học giỏi và chăm tự nhiên,cho nó đủ điểm để nó dành thời gian vào toán lý hóa! học văn lam cái gi! Mặc dù bạn không hề đến nhà hay có ân tượng gì đặc biệt với mẹ tôi! Mẹ tôi âm thầm cho điểm bạn mà không hề tính toán gi! Bạn cứ nghĩ xem có đúng không! Tôi bấm máy tính điểm tổng kết văn lớp mình chứ không phải ai khac!
Vì thế bạn được 5 điểm triết! Bạn ức chế! Xin nói rằng môn van,triết nó không giống toán nhất thiêt 1+2=3! Nó vô bờ bến,dùng sai 1 từ thôi là mất hết ý nghĩa triết lý! là đúng trở thành sai!
Bạn cho rằng nền giáo dục VN hiện nay là không tôt! Nếu tốt,ai cũng giỏi rồi! con ai kém nũa mà bạn giỏi! Hơn nữa! VN năm nào cũng co huy chương vang toán quốc tế! THi robocon Nhật dánh thua tơi tả đội PKpro cua VN đấy thôi! Đội ngũ giãng viên của VN đâu có thua kém các nước! Da phần bảo vệ luận án tiến sĩ bên nước ngoài rồi về day! Học ở VN thực chất không kém đi du học bao nhiêu đâu bạn ah! Thậm chí theo lời các thầy dạy mình đã từng đi du học! Dieu kieenj an ở không bàng sinh viên VN! Học ở nước ngoài uy tín hơn! Vì sao! họ khắt khe hơn,yêu cầu sinh viên cao hơn,nên chất lương chung cao hơn VN thôi! Theo toi nghĩ quan trọng vẫn là mình tự học,mình cố gắng
Vì thế mình mong rằng bạn nên cho qua nhũng việc ấy đi,cố gắng và phát triển tài năng! Chúc bạn thành công! Good luck to you!^^^^

Back to top Go down
Sponsored content




PostSubject: Re: Điểm 5 môn triết và bài học 'im lặng là vàng'   

Back to top Go down
 
Điểm 5 môn triết và bài học 'im lặng là vàng'
Back to top 
Page 1 of 1

Permissions in this forum:You cannot reply to topics in this forum
Lớp 12A10_Trường THPT Lê Lợi - Thọ Xuân  :: Những hoạt động chung của lớp :: Tâm sự-
Jump to: